Thursday, August 7, 2014
Thảm kịch sau những vụ tàn sát cả nhà
1. Nửa tháng trôi qua kể từ sau vụ thảm án đau lòng làm 3 người trong một Nhà ở tử vong , nhưng những người dân sống ở khu 8 , xã Hà Thạch , thị xã Phú Thọ ( Phú Thọ ) vẫn bàng hoàng trước sự việc xảy ra. Nhìn nử tử của Lương Mạnh Hùng cùng lúc chịu 3 cái tang ( bố , mẹ và em trai ) chẳng ai giấu được những giọt nước mắt thương cảm.Nỗi đau tưởng quá sức chịu đựng với cô bé 6 tuổi , cháu Lương Thị Hà ( SN 2005 ). Trong phút chốc , cháu Hà trở thành đứa trẻ côi cút , không cha , chẳng mẹ. Cô bé Hà chỉ là một trong những "nạn nhân" của các bi kịch Nhà ở thời hiện đại. Vì ghen tuông , vì mâu thuẫn trong cuộc sống Nhà ở , vì muốn vợ cũ quay lại sinh sống… , người chồng trong lúc thiếu suy nghĩ đã có những Bắt đầu làm mù quáng để lại những đứa trẻ bơ vơ giữa những ngã rẽ cuộc đời. Nhắc đến cha mẹ và em trai , cô bé 6 tuổi bật khóc tức tưởi. Sau bi kịch xảy ra với Nhà ở , cô bé Hà sống khép kín , cháu ít nói ít cười và cũng rất dễ khóc , sự ngây thơ trong trẻo của cô bé 6 tuổi tựa hồ biến mất. Có đêm đang ngủ , Hà giật mình tỉnh giấc rồi thảng thốt gọi mẹ , "Mẹ ơi , mẹ đang ở đâu?". Căn nhà nơi phu phụ anh Hùng , chị Hương đã từng có những tháng ngày hạnh phúc. Những chuỗi ký ức kinh hoảng cứ ảm ảnh trong tâm trí non nớt của cô bé: Khi đó khoảng 20h45’ ngày 30/5 , khu 8 , xã Hà Thạch chìm trong sự thanh tĩnh. Giữa căn phòng rộng , chị Lê Thị Hương ( 26 tuổi ) vợ Hùng và em trai là cháu Lương Ánh sáng ( 3 tuổi ) bị thương tích nặng nằm hấp hối… Ở phía Bếp , bố của Hà là anh Lương Mạnh Hùng ( 29 tuổi ) nằm quằn quại trước cửa , chân và tay dính đầy tro bếp.Rồi sau đó , Hà nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của bà nội , tiếng Dưới chân phìch phịch của những người hàng xóm xung quanh rồi công chúng hối thúc nhau sắp sửa lại nhà cửa. Khi thấy bố , mẹ và em trai cùng nằm trong chiếc hòm gỗ , Hà cứ mắt tròn mắt dẹt đòi phải đưa mẹ và công chúng ra. Nó còn quá nhỏ để hiểu được những mất mát…Với người dân sinh sống ở khu 8 , xã Hà Thạch , thị xã Phú Thọ , cặp phu phụ Hùng , Hương là một vài trời sinh khiến nhiều người khôn cùng thán phục. Phu phụ họ đều đẹp người đẹp nết , hay lam , bình thường làm. Mặc dầu mới Chia ra ở riêng được khoảng 5 năm nhưng nhờ tích góp , dè sẻn và chịu khó , phu phụ Hùng , Hương đã xây được một căn nhà khang trang , có đầy đủ tiện nghi nhu yếu. Với hai đứa con một nếp , một tẻ trắng trẻo , khôn cùng đáng yêu , hạnh phúc của họ từng là niềm mong ước của nhiều cặp phu phụ cùng trang lứa.Với tay nghề thợ xây rất khá , Hùng trở thành một thợ cả , bao thầu được dồi dào công trình , kinh tế Nhà ở bởi thế cũng rất khá giả. Còn vợ Hùng cũng là cô gái xinh đẹp xắn , từng là mục tiêu theo đuổi của nhiều chàng trai trong xã. Trước đó , chị Hương cũng có một mối nguồn cơn với một người ở cùng khu , song vì hai người này vốn có họ nên đã không đến được với nhau.Thời gian sau đó , chị Hương lấy anh Hùng , cuộc sống của phu phụ họ đang trong thời kì rất tiện lợi , tưởng chừng đã viên mãn nào ngờ... Mâu thuẫn của phu phụ Hùng , Hương lại nảy sinh từ những chuyện rất đời thường. Trong lúc đi xây , anh Hùng vốn hiền lành nên thường bị bạn bầy trêu đùa: "Sao mày lại đẻ được thằng nam tử xinh thế , chắc đó không phải con mày?". Những câu nói bỡn đùa đó , Bạc tình đã gieo vào trong đầu anh Hùng sự ấm ức.Song vốn tính hiền lành và lại chẳng có bằng cớ gì nên anh Hùng không bộc lộ ra bên ngoài bằng sự ghen tuông , mà thường biểu hiện bằng Bắt đầu làm "đá thúng đụng nia". Vì thế , giữa hai phu phụ họ thi thoảng vẫn xảy ra xô xát. Sự việc đó đã được hai bên Nhà ở nội ngoại ở gần đó xúm vào can ngăn , nhưng thực chất mâu thuẫn bên trong họ thì do chưa được giải quyết triệt để nên vẫn âm thầm diễn ra.Anh Hùng là người hiền lành nhưng , đôi lần rất cục tính , Hùng có nói với bố mẹ vợ rằng nguyên nhân mâu thuẫn là do chị Hương bất kính chồng , có lúc xưng hô mày tao , không gọi bằng anh… Cách đây một thời gian , người bạn trai song song cũng là mối nguồn cơn đời của chị Hương đã hồi trang xây gia cư gần nơi phu phụ chị Hương sinh sống , nên có thể bởi thế mà anh Hùng càng ghen tuông , bậm bực với vợ…Ngày 28/5 , Nhà ở bên nội và bên ngoại vẫn thấy anh Hùng và chị Hương đèo nhau đi tạo thành nghĩ rằng bát đũa còn có lúc xô , hai bên phải hòa giải để chăm chút , nuôi hai đứa trẻ. Họ không ngờ rằng mâu thuẫn đó vẫn ngầm ngầm tồn tại. 20h ngày 30/5 , cháu Lương Thị Hà đang ngồi thì bất thần bị bố đuổi xuống nhà ông bà nội. Từng chứng kiến những lần "cơm chẳng lành , canh chẳng ngọt" giữa cha mẹ nên cô bé Hà cun cút đi xuống nhà. Khi Hà vừa bước Ra khỏi cửa thì thấy bố đóng sầm cửa và cài then bên trong. Cháu Hà nối bước thêm vài bước thì nghe thấy tiếng em trai khóc thất thanh vội quay lại.Qua khe nứt , Hà kinh hãi thấy bố đang đánh mẹ liền kêu gào gọi bà nội. Bà Phạm Thị Luân nghe tiếng kêu thất thanh của cháu gái lập cà lập cập chạy lên thì chứng kiến một cảnh tưởng hãi hùng… Bà Luân vội hô hoán hàng xóm đạp cửa vào nhà nhưng Các thứ đã quá muộn. 2. Những ngày này , Đặng Văn Quang ( 26 tuổi , trú tại xã Lang Thíp , huyện Văn Yên , tỉnh Yên Bái ) sống trong tâm trạng đau đớn giằng xé khôn nguôi. Quang đếm từng ngày mong vụ án được đưa ra phán xử để được gặp lại Nhà ở bên vợ , nói một lời tạ tội với những người thân trong gia đình.Điều Quang cảm thấy dằn vặt nhất là cậu nam tử 3 tuổi , Cuối cùng của tình ái đắm đuối giữa Quang và vợ là chị Chương Thị Bền. Thằng bé vô tội giờ phải chịu những gánh nặng do sự sai lầm của người cha tội lỗi. Trong căn phòng giam chật chội , Quang nhớ đến những giây phút phu phụ ấm cúng hạnh phúc , Quang thèm được nghe tiếng cười trong trẻo của con thơ , tiếng gọi "ba" quen thuộc của nó. Hạnh phúc tưởng giản đơn đó bây chừ cũng trở nên quá xa xỉ đổi với Quang. Thấy có người lạ , cậu bé 3 tuổi con trai của Quang là Đặng Văn Quân vội chạy vào góc nhà , đôi mắt sợ sệt… Sau vụ thảm án đau lòng , Quân được người nhà trong gia đình bên ngoại chăm nom nuôi dưỡng , các bác , các dì trở nên người mẹ , người cha thứ hai của cháu. Cậu bé ba tuổi quá nhỏ để hiểu những mất mát cháu đang phải gánh chịu nên sau lúc không quen đã trở nên mạnh bạo hơn. Nó không lo âu nô đùa. Thương nhất là những lúc nhớ mẹ , nó hỏi mọi người: “Sao mẹ cháu lại ở trong ảnh thế ạ?”. "Khi nào bố cháu về , bố cháu sẽ mua quà cho cháu mà".Vì không muốn thơ ấu của đứa cháu nhuốm những chuyện buồn đau , họ hàng đã giấu nhẹm chuyện ấy đi. Họ dồn hết tình yêu thương cho Quân , như muốn báo đền những thiệt thòi của Quân. Nhưng tính cách ấy dù có đủ đầy đến đâu , chẳng thể báo đền được tình mẫu tử linh thiêng chẳng thể thay thế…Quang quen chị Bền hơn 4 năm trước trong một cuộc gặp gỡ thật tình cờ. Ánh mắt thuần khiết , vẻ đẹp thật thà của cô gái miền miền rừng núi đã khiến Quang , chàng trai Yên Bái vốn đa sầu , đa cảm đê mê. Chỉ thời kì ngắn quen biết , cả hai đã nên nghĩa vợ chồng.Thời gian đầu , Quang về gửi rể tại nhà chị Bền ở thôn Mai Hồng 3 , xã Tân An , huyện Văn Bàn ( Lào Cai ). Thương con gái và nghĩa tế , bà Lý Thị Yêu ( 60 tuổi ) cùng Quần chúng trong gia đình bên ngoại hết dạ giúp đỡ cả về vật chất lẫn tinh thần bạc nhược. Cuộc sống của thất gia Quang sẽ bằng lặng trôi đi nếu không có một biến cố lớn xảy ra.Quang nhớ lại: Phong tục vùng cao vốn cổ hủ nên vào khoảng năm 2009 , gia đình Quang đề nghị chị Bền phải về xã Lang Thíp , huyện Văn Yên sinh sống , làm tròn nghĩa vụ của một người làm dâu , đánh con. "Thuyền theo lái , gái theo chồng" song để thuyết phục được chị Bền thuận tình theo Quang cũng không dễ dàng. Và cũng từ đây , giữa Quang và vợ bắt đầu phát sinh mâu thuẫn , căn nguyên cũng bắt nguồn từ nỗi lo cơm áo gạo tiền , gạo tiền.Số là sau khi về Lang Thíp , Quang chẳng có việc làm , "Nhàn cư vi bất thiện" , Quang xốc vào rượu chè , chẳng nhìn gì đến việc gia đình. Bên cạnh đó , chị Bền vốn là con nhà khá giả , đặng cha me cưng chiều cũng không thích nghi được với cuộc sống của gia đình nhà chồng. Mâu thuẫn muôn đời giữa mẹ chồng , nàng dâu và các thành viên trong gia đình cứ tích tụ dần , âm ỷ như một ngọn lửa ủ rơm có khả năng bùng cháy bất kể lúc nào… Quang ở giữa vì thế cũng lâm vào tình trạng "khó xử" , vợ thì đòi về còn gia đình thì cấm con trai chịu cảnh ở rể.Những mâu thuẫn tưởng giản đơn đó đã không được giải quyết thực hiện toàn diện và hoàn toàn nên giữa thất gia Quang và Bền thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Quang hiền từ nhưng lại cộc cằn nên trong nhiều phen nóng giận đã "thượng ống chân , hạ cẳng tay" với vợ , tính cách thất gia vì thế mà cũng bị rạn nứt. Mâu thuẫn nên đến đỉnh điểm khi chị Bền mang theo đứa con nhỏ về nhà mẹ đẻ sinh sống , mặc những nhời nhẽ thuyết phục của chồng.Tháng 6/2010 , chị Bền đã làm đơn ra tòa , kiên quyết đòi ly hôn. " Cả giận mất khôn" , trong những lúc tức Quang thường cho rằng căn nguyên của việc thất gia bỏ nhau là do bà Yêu ( mẹ vợ của Quang ). Vì thế , Quang thường chửi bới gia đình mẹ vợ… Trước thái độ hoài nghi bất hiếu của Quang , đã có lần bà Yêu đuổi Quang ra khỏi nhà.Và thảm kịch đớn đau ấy đã xảy ra vào trưa 3/4. Hôm đó , Quang cùng một người họ hàng đến nhà anh Chướng Văn Tài , ở thôn Mai Hồng , xã Tân An , huyện Văn Yên ( Tài là anh vợ của Quang ) ăn Tết phân bua. Rồi Quang quỳ xuống , nhớ lại: Hôm đó em uống nhiều lắm , "rượu vào lời ra" , khi ấy em đã quay lại gặp vợ với ý định thuyết phục cô ấy quay về nhà sinh sống , nào ngờ… Cũng như những lần trước vợ em nhất định từ chối. Tặng đến lúc bị vợ và mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà thì em chẳng thể kiềm chế tình cảm được nữa. "Tất cả là tại rượu chị ạ , vì em mà đứa con trai 3 tuổi giờ thành kẻ mồ côi , em có tội với cháu" , Quang gào lên một cách thảm thương.Khi thấy chị Bền bỏ ra ngoài sân , Quang liền chạy theo đánh vợ. Bà Yêu thấy con gái bị đánh đã cùng Quần chúng chạy ra can ngăn , nhưng sức của ba người phụ nữ chẳng thể chống lại được Quang. Quang xô đẩy , đùn ba người phụ nữ ngã xuống ao. Cố hết sức , chị Bền ngoi ngóp bò lên bờ thì Quang tiếp tục xốc vào đánh vợ… Và rồi trong cơn điên loạn , Quang đã dùng chiếc ghế gỗ ở gần đó đập vào đầu bà Yêu. Cùng bấy chừ , chị Bền tỉnh lại đã bị Quang đánh liên tiếp vào người vợ. Cơn phẫn nộ của Quang đã cướp đi sinh mạng của bà Yêu cùng chị Bền… Những đứa trẻ như cháu Hà , cháu Quân trở nên nạn nhân của các thảm kịch gia đình. Đến thời khắc này , các cháu đều được họ hàng và những người nhà trong gia đình chăm nom , nuôi dưỡng. Nhưng có một điều ai cũng có khả năng hiểu , đó là tính cách đó chẳng thể thay thế được tình mẫu tử linh thiêng mà các cháu đã bị tước lấy. Trở về , trong tôi vẫn day dứt một điều , khi thiếu sự quan hoài của cha , tình yêu thương vô biên bến của mẹ , những đứa trẻ ấy có đủ vững tin để sống , trở nên người hữu ích cho xã hội? Thượng tá Đinh Văn Phúc , Phó trưởng Phòng CSĐT phạm nhân về TTXH Công an tỉnh Phú Thọ: Vụ án này cũng rút ra bài học trong Công việc phòng ngừa từ cơ sở , nếu ngay từ khi sự việc xảy ra , cấp ủy các ban ngành đoàn thể ở địa phương kết hợp với gia đình cùng vào cuộc thì hậu quả đau lòng sẽ không xảy ra.Về phía gia đình anh Hùng và chị Hương , chưa nhận thức thập toàn về các mâu thuẫn , họ biết anh Hùng hiền từ nhưng không biết rằng rất nóng nảy nên việc đi đến thỏa thuận chỉ mang tính chất nửa chừng. Đối tượng gây ra thảm kịch đã tử vong , nhưng có lẽ việc làm của anh ta sẽ bị tòa án lương tâm phán quyết.Những hiện tượng kinh rợn trên sẽ ám ảnh cháu Hà trong nhiều năm sau này , vì thế gia đình hai bên cần phải hỗ trợ về tinh thần bạc nhược , giúp đỡ cháu vượt qua những sang chấn tâm lý , trở nên người có cuộc sống bình thường.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment